Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Khi trái cấm không nằm trong thiên đường

 SGTT.VN - Con người quần hôn trước khi có luật Hôn nhân một vợ một chồng. Và ngay cả khi luật này được xây dựng như một thể chế, nguyên tắc đạo đức của những gia đình trong từng lớp văn minh, thì cặp bồ, tình trạng “chung chạ” cũng không vì vậy mà kết thúc. Thậm chí, ở một số nơi, chuyện “ông ăn chả, bà ăn nem” không chỉ đe dọa đến sự vững bền của đời sống gia đình mà còn ảnh hưởng đến đời sống chính trị, kinh tế, phản chiếu khuân mặt văn hóa của một nhà nước. 

Giải mã dục vọng, Pamela Druckerman, Lâm Thanh Tùng dịch, Dtbooks & NXB Thời đại, 2013.

Pamela Druckerman đã có một cuộc điều tra đặc biệt về thế giới cặp bồ ở các nước: Mỹ, Pháp, Ý, Nga, Nhật, Trung Quốc, Nam Phi... để tìm hiểu đặc thù của văn hóa, chính trị, kinh tế, đạo chi phối thế nào đến việc con người ta cặp bồ; cái cách mà mỗi môi trường từng lớp tác động lên nghĩ suy, quan niệm và hành vi cặp bồ của con đứa ở mỗi nhà nước, vùng miền khác nhau. Những khám phá từ số liệu đến các cuộc phỏng vấn, tư vấn chuyên gia thần kinh học, dục tình học... cô đã đem đến những thông báo đa diện, lý thú.

Theo một bảng tổng hợp nghiên cứu được tác giả dẫn ra trong sách thì có vẻ như nữ giới ở hồ hết các nước trên thế giới có tỷ lệ cặp bồ thấp hơn nam giới. Người dân ở các nước hoặc tỉnh thành có khí hậu rét mướt thích lăng loàn hơn dân các nước lã lẽo (trừ Scandinavia và St. Peterburg). Dân các nước giàu ít vụng về hơn dân các nước nghèo (trừ Nepal, Philippines, Na Uy và Kazakhstan...) Suy cho cùng, những con số chỉ để tham khảo, không phản chiếu đủ thực tiễn đầy sống động về một thế giới nhiều màu sắc và hương vị chỉ có thể thấu hiểu qua những khảo sát thực địa.

Hơi thở thực tiễn tràn vào những trang sách, lật mở công khai những góc khuất cuộc sống hôn nhân gia đình đương đại ở các nhà nước, gây bất thần:

Ở Mỹ, đàn ông đi lăng loàn lại thường làm cho ý trung nhân của mình tin rằng mình đang không hạnh phúc với vợ, trong khi đàn ông Trung Quốc thì trái lại, họ thường hết lời truyền tụng vợ với ý trung nhân. Người Pháp có thể điềm nhiên trong việc tiếp thụ việc vợ hoặc chồng mình “đi lại” bên ngoài, thậm chí, nhiều người còn để tuổi khủng hoảng trôi qua và bao dong đón nhận sự hồi phục trong hôn nhân, trong khi đó, người Mỹ lại dễ mất tĩnh tâm, dễ thương tổn và dằn vặt hơn.

Hậu thời Xô Viết, người Nga được cởi trói dục tình, các tỉnh thành lớn nước này đã trở nên các điểm nóng bùng nổ cặp bồ. Biên tập viên tờ Playboy phiên bản Nga đã nói với tác giả cuốn sách: Ai cũng cặp bồ. Moscow là tỉnh thành đa tình nhất thế giới.

Nhật Bản, nơi nhịp sống công nghiệp, kỷ luật cần lao cao, phổ thông kiểu gia đình hôn nhân thâm trầm, “hôn nhân vô dục”, các salaryman (người làm thuê ăn lương) dành thời kì cho các thú vui sau giờ làm việc ở các điểm karaoke, bar, chị em và chấm dứt ở các dịch vụ khách sạn tình, “thiên đường xà phòng”. Người Nhật chia ra nhiều cấp độ quan hệ cặp bồ và cho rằng ngoài việc giải quyết chuyện dục tình, còn lấy lý do trên dưới bạn tâm tư (tác giả chứng minh điều này có cội rễ từ trong lịch sử). Với người Nhật, ăn bánh trả tiền thì không phải là cặp bồ.

Trong khi đó, tại Trung Quốc, cuộc cách mệnh dục tình đã tạo ra những tỉnh thành xuất khẩu cặp bồ với dịch vụ phòng nhì dày đặc như Thẩm Quyến. Còn ở vùng hạ Sahara, châu Phi, tỷ lệ đàn ông quan hệ dục tình ngoài hôn nhân cao đến mức nơi đây trở nên điểm nóng của AIDS. Nhưng người dân vẫn hồn nhiên đổ lỗi cho rượu chè làm mất khả năng tự chủ.

Đi vào văn hóa dục tình, tính dục của từng dân tộc phối hợp với khảo sát thực tiễn để giải mã quan niệm cặp bồ tại các nhà nước, tác giả cũng giúp người đọc hiểu thêm tại sao những vụ vụng về của các chính khách Mỹ (như Bill Clinton) lại dậy sóng chính trường, mất tín nhiệm trong quần chúng đến thế trong khi các vụ bê bối tình yêu của chính khách Pháp như Francois Mitterrand hay mới đây là Nicolas Sarkozy lại không làm cho quần chúng quá thất vọng. Và nếu coi cặp bồ là một vấn đề đạo đức nghiêm trọng thì một trong những phát hiện khá bẽ bàng ở cuốn sách này là: những rào chắn quy phạm đạo xem ra không có tác dụng lắm trong việc làm cho người ta bớt cặp bồ.

Dí dỏm. sáng ý. táo tợn. quyến rũ. Cuốn sách soi rọi vào những khoảng tối trong đời sống gia đình đương đại trên toàn cầu để tự người đọc phải tìm ra đâu là câu giải đáp thế nè văn hóa hôn nhân vững bền.

Nguyễn Vĩnh Nguyên

Pamela Druckerman là nhà văn, nhà báo độc lập đang sống tại Paris. Cô từng làm phóng viên cho The Wall Street Journal từ năm 1997 – 2002. Là tác giả của nhiều bài báo gây dư luận trên The New York Times, The Wasington Post và là 1 trong 100 nhân vật có ảnh hưởng nhất thế giới do Time bình chọn năm 2012.

 Tác phẩm:  Bringing Up Bébé (The Penguin Press, 2012), French Children Don’t Throw Food (Doubleday UK, 2012), Lust In Translation (The Penguin Press, 2007, tựa tiếng Việt: Giải mã dục vọng).