Nhóc nhách chiếc xe máy chính chủ cũ rích, tôi tìm vào Cầu Giấy thăm ông bạn còn cũ hơn xe. Thấm thoát đã hàng chục năm không vào thăm nhà bạn. Gặp gỡ bia bọt ngoài quán thì vẫn ngay nhưng đến nhà rất ngại.
Không phải vì đường xa mà vì người Hà Nội bây giờ hình thành nếp sinh hoạt trọng tuyệt đối sự riêng tư. Có được nề nếp này phải nói công đầu thuộc về chiếc điện thoại. Không còn một ai bất thần bấm chuông cửa mà không hẹn trước. Nền văn minh vật chất nhỏ nhen quyết định những xử sự lớn lao.
Bạn Hà Nội từ thời nghèo túng giờ cũng đã khang trang nhà cửa. Quan trọng nhất là từ vài năm nay nhà bạn cũng đã nằm trong một quận mới. Cắt được chữ “huyện” trong địa chỉ cũng đã là được yên ủi phần nào. Lũ chúng tôi lúc còn nhỏ sống ở trọng tâm quận Hoàn Kiếm. Ngày mỗi một ly tán ra xa. Vĩnh viễn không bao giờ có đủ khả năng quay về nền đất cũ nữa. Và cũng không màng.
Cầu Giấy hiện nay còn sầm uất hơn trên phố. Rồi thì cũng quen dần với phở và cà phê ngoại thành của dân cần lao thuộc hạ. Những thứ mà bạn đã từng than phiền từ hơn chục năm trước. Khu thị thành mới oằn èo đường đi lối lại không sợ lạc nhưng lại sợ nhất là “lạc món”. Nhà hàng bưng ra bát phở to như chiếc chậu thau ngâm chân kể cũng ái ngại.
Hứng chí, bạn rủ tôi lên thăm lại chùa Thày. Mấy chục năm rồi kể từ khi có chiếc xe máy bãi Honda79 cả hai đã không còn quay lại đấy. Giờ thì bạn chở tôi lên chùa Thày bằng xe Mercedes. Lại còn đãi tôi đi bằng đường cao tốc Thăng Long. Cứ theo nắng dìu dịu và gió hây hây mặt đường mà đi. Trí nhớ địa hình núi non Sài Sơn của cả bạn và tôi bất thần trở thành vô dụng. Không có đường nhánh rẽ sang chân núi ở chỗ vào chùa Thày. Phải đi hết cao tốc Thăng Long và quay về Hà Nội bắt đầu lại bằng con đường nhỏ đồng thời bên cạnh.
Chùa Thày thấp thoáng hiện ra bên con đường nhựa chật ních những nhà cửa rầm rộ bê tông và hàng rào sắt. Bên kia hồ nước không còn những đơn sơ mái ngói nâu trầm in bóng. Tuốt đã trở thành lòe loẹt nhấp nhô vây kín bờ hồ. Cứ như vừa mất đi bức tranh khắc gỗ lừng danh “Phong cảnh Sài Sơn” của họa sĩ Nguyễn Tiến Chung.
Mảnh sân chùa mênh mông ngày xưa đã được chia ô lát gạch làm đường đi. Cầu Ngói và Thủy Đình rối nước chìm khuất sau những dãy hàng mỹ nghệ lưu niệm du nhập từ phương Bắc bày bán la liệt. Bức tượng Thiền sư Từ Đạo Hạnh chẳng hiểu sao được trùm kín bằng vải vàng chỉ hở ra đỉnh chiếc bài vị khắc rồng. Ngài không muốn nhìn ta hay chúng ta không còn muốn thấy Ngài nữa?
Thiền sư Từ Đạo Hạnh cùng với Phật giáo Mật Tông mà Ngài tu luyện cũng đủ bí hiểm lắm rồi. Đành phải tĩnh tâm nhớ lại khuân mặt khắc khổ với những đường gân xanh nổi rõ hai bên dữ Ngài. Tôi vẫn nhớ tuồng như bộ mặt ấy có một tẹo xót xa hối về việc Ngài báo thù cho cha mà giết chết đạo sĩ Đại Điên.
Ký ức ùa về những cháy trời hoa gạo tháng ba. Những bông gạo đỏ chói rơi trên mái chiếc cầu Ngói. Rơi đỏ cả mông mênh sân chùa và mái nhà Thủy Đình in trong bóng núi. Chẳng biết còn có lúc nào đó quay lại nơi này nữa không? Sống ở Hà Nội ngót sáu mươi năm mà vẫn chưa hết lạ.7.2013
|