Mặt khác, Pattaya còn có chương trình đại nhạc hội do những người chuyển giới từ nam sang nữ biểu diễn với quy mô cực kỳ hoành tráng. Hai câu hỏi mà phần nhiều mọi người đến đây đều đặt ra là bar – girl (những cô gái đứng bar) là ai và show diễn đồng tính có gì đặc biệt? Bản đồng vọng thinh không Pattaya là thành phố nằm cách thủ đô Bangkok khoảng 165 km về phía Đông Nam. Pattaya được coi là một trong những trọng tâm du lịch lớn nhất Thái Lan với hàng triệu lượt du khách quốc tế đến đây mỗi năm. Với các điểm du lịch biển, đảo, các loại hình dịch vụ phục vụ từ nhảy dù đến lướt ván, lặn biển thì thành phố biển Pattaya ban ngày cũng như bao thị thành du lịch khác. Màn đêm mới thực sự là sân khấu, lẫn trong tiếng nhạc, ánh đèn mầu đa sắc như trăm hoa đua nở khiến không gian sống, không gian hưởng thụ trong màn đêm thêm phần ảo huyền, liêu chai dưới ánh đèn lúc đậm, lúc nhạt. Đô thị này, hình như tự thân nó đã là một sân khâu lớn. Sau khi “nếm mùi” màn sex -show sặc mùi xác thịt, không ít người sẽ thấy rỗng không trong giây phút cảm nhận thế cuộc trần tục. Khám phá tiếp theo có tên gọi Alcazad show – chương trình hoàn toàn do người chuyển giới trình diễn. Rạp hát tổ chức show diễn đồng tính này rất hoành tráng, bao gồm cả dịch vụ ăn uống liền kề. Lượng khách mỗi đêm có thể lên đến vài ngàn người xem. Điều khiến cho show diễn này đông đến thế? Có lẽ trí tò mò và mong muốn chứng kiến tận mắt luôn là điều kiện trước hết của mỗi người khi đến miền đất lạ. Song với cá nhân chủ nghĩa tôi, màn trình diễn đại nhạc hội của những người chuyển giới này như một tiếng ngân dài khúc ca thèm khát sống đúng với chính mình của những người đồng tính. Coi trọng một cá nhân chủ nghĩa chính là coi trọng khát khao trong lòng họ. Thú nhận là các bài hát gần như có đủ tiếng nói – tiếng Việt, tiếng Hàn, tiếng Trung, tiếng Anh, tiếng Pháp… Ở các màn trình diễn, thẳm sâu sự giao cảm bằng âm nhạc, người ta có lúc như quên lãng đi trên kia là những người “hai trong một” đứng giữa “đàn ông – nữ giới” đang biểu diễn. Người xem như chỉ thấy những bước đi uyển chuyển lạ lùng, một vẻ đẹp tiềm tàng nỗi khát khao mơ hồ. Khán giả chỉ nghe những lời hát khôn xiết khắc khoải như thèm khát được dâng hiến từ đáy trái tim hoài vọng sống và thầm mong một đêm lại qua nhanh không phải đối diện với nỗi cô đơn và bức tường lạnh. Họ hát rất nhiều bài, mỗi bài hát là một món quà âm nhạc và tiếng nói biểu cảm. Màn biển diễn đặc sắc “chỉ có ở Thái Lan” của những người chuyển giới Hạ màn họ trình diễn bài “The world is not enough”. Cả thảy lời bài hát đã phản chiếu tâm cảnh của họ, những người chuyển giới. Sự mượn lời ca khúc này thật tài hoa để họ bộc bạch tâm nguyện như một lời thỉnh cầu. Câu hỏi này sau còn mãi ám ảnh tôi. Thân phận con người ai tránh được mãi sự trái ngang? Ở đâu đó sự ngang trái ẩn mình trong câm lặng, trong nỗi đau ngầm tây riêng. Thì lạ lùng, ở đây sự trớ trêu của thân phận lại được phô bày. Những người phụ nữ ở phố “chân dài bờ biển” Pattaya nổi danh là thị thành của du lịch sex theo nhiều nghĩa. Có thể bạn sẽ nhìn thấy công khai trên đường phố những màn nhảy cực sexy của nhiều cô gái ăn mặc trong trang phục cực nóng bỏng, hoặc phải chi tiền để vào những địa điểm kín cổng cao tường xem sex show. Pattaya có đường bờ biển chạy dọc thành phố với chiều dài chừng 4 km. Thành phố này có hai tuyến đường chính, một tuyến chạy sát ven biển và một tuyến chạy đồng thời lùi sâu vào lục địa, cách nhau bởi một dẫy phố rất xa hoa với nhiều nhà hàng, hiệu mát xa Thái, quán ăn, bar… Nối giữa hai tuyến đường trọng điểm này là các đường nối kiểu xương cá. Đi thông từ bên này sang bên kia là đến bờ biển đầy ảo huyền. Khi đến Pattaya, tôi ở trong một khách sạn khá sang có tên gọi rất “cung đình” – Royal Palace Hotel. Giả dụ xem sex show là để xem tận mắt những gì “thật” nhất, trần truồng nhất của con người có thể phô diễn thì suy cho cùng nó cũng chỉ là một màn trình diễn, người thích, người không thích. Một trong những điểm thu hút sự tò mò không kém là bờ biển. Đây có thể coi là “điểm nóng” đêm đêm bên những con sóng ì oạp vỗ bờ. Người Thái làm du lịch cực chuyên nghiệp. Mỗi điểm du lịch đều dẫn dắt du khách đến tận cùng của mọi cảm giác, sự “nhập thân” vào mỗi chương trình khiến cho người ta không khỏi có cảm giác “thực” là thế đấy, mà “hư” cũng là thế đấy. Đi dọc bờ biển Pattaya, ban ngày hết sức thăng bình yên ả, bờ biển trải dài là tuyệt đẹp, nhưng đêm xuống thảy thành một thế giới khác. Một thế giới của “show girl” theo đúng nghĩa. Các cô gái gần như ở đủ mọi lứa tuổi từ trạc 20 đến ngoài 30 tuổi xếp thành hàng dài, dọc kín bờ biển dài hàng ki lô mét. Đây là “điểm nóng” mà du khách nếu lạ, hoặc lần đầu đến đây chắc chắn sẽ ngần ngại bước chân tới. Các “show girl” này đứng “chờ bạn” không theo một thứ tự nào cả và đặc biệt rất ít sự mời chào. Hiếm lại bắt gặp một du khách dừng chân, dăm ba câu hỏi, đáp là có thể cùng khoác tay nhau tiếp kiến “đi dạo” bên bờ biển và mất hút vào dòng xe, dòng người. Người đẹp chuyển giới tại Thái Lan Một “thổ dân” ở đây cho biết “phố chân dài” dọc bờ biển Pattaya đúng là cốt tử chỉ có khách Tây tìm đến. Và cuộc chơi thường là chóng vánh. Có lúc bên bờ biển tôi lại chứng kiến một du khách nước ngoài say mèm nằm vật ra ngủ một mình bơ vơ giữa đất trời. Thấp thoáng đâu đó, vài cặp đôi một Âu, một Á quấn lấy nhau giữa các gốc dừa gió thổi mênh mang. Có lúc thấy tôi đi qua, đi lại có cô cũng hờ hưng đưa tay nâng chiếc váy lượt thượt lên để lộ đôi chân trần liên hồi. Đảo đi đảo lại bờ biển Pattaya không dưới 5 lần, thì 5 lần đó mỗi “hoạt cảnh” thì mỗi hoạt cảnh trước mắt lại phản ảnh một góc khuất đời thường khác. Khi đêm đã về khuya, những cô gái chưa tìm thấy “bạn đường” đã bắt đầu thực hiện những hành vi kỳ quặc. Đi ngang qua, họ sẵn sàng “khoe hàng” trước mắt bạn, để tìm sự hưởng ứng. Đêm. Bờ biển Pattaya là hai khung cảnh tương phản, phía bên này, các nhà hàng quán bar qua xập xình nhạc, với các “chân dài” xinh như mộng. Bên kia, sát bờ biển, trong đêm đen có những người đàn bà “khao khát” có “bạn” và nghe đâu đang cố kềm chế sự quẫy đạp để không khỏi vồ lấy người đàn ông bất kỳ đi qua. Những cô gái ở bờ biển thường có một thời cũng lộng lẫy trong những quán xá sang bên kia đường. Hơn một lần trong một đêm dài lang thang bên bờ biển Pattaya, tôi chứng kiến bữa cơm đựng trong một túi hộp của các cô gái. Họ ăn vội vã, rồi đứng lên tiếp “vào vị trí” để tiếp tục chờ. Phía bên kia, sự trải qua của hàng loạt quán bar, sự oắt con của ánh đèn mầu lung linh vẫn không soi hết được những góc tối tranh tối tranh sáng, chấp chới những bóng người nhợt nhạt bên những gốc cây dừa. Quang Trung |