>> Đón đọc ấn phẩm cần lao & Đời sống số 18
Kỳ thi vừa qua, bác Toán cùng con trai cả là Hoàng Văn Tĩnh đăng ký dự thi vào Trường Đại học Hồng Đức, Thanh Hóa. Bác Toán dự thi chuyên ngành lịch sử đạt 22 điểm, còn anh Tĩnh dự thi sư phạm toán đạt 22,5 điểm. Điều này khiến người dân xã Thanh Thủy hoàn toàn bất thần, bởi lâu nay họ biết đến bác như “người tía có tiếng” dạy các bộ môn thiên nhiên khối A, B, nhiều người vẫn tìm đến gửi gắm con cái nhờ bác ôn luyện… Điều đặc biệt là từ trước tới nay, bác chỉ nhận con em của những gia đình nghèo khó, có trí ham học hay con cái của bạn bè thân thiết để dạy kèm chứ không mở lớp ôn thi thu tiền, không nhận người tràn lan, không quen biết. Vì công việc của bác bận rộn suốt ngày, nên những ai được bác dạy kèm phải ăn ở tại nhà bác, tối đến bác mới có thời gian phụ kèm. Không tốt nghiệp một trường đại học nào, không phải là nghiêm đường biên chế của trường lớp cụ thể, nhưng chưa một ai mà bác kèm luyện lại thi trượt. Bác kể: “Vì tôi tuổi đã cao, nên ngày đầu đi làm thủ tục dự thi, các cháu ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt thăm dò, bàn tán. Cán bộ coi thi thì bảo thi đại học khó lắm, tuổi của bác còn đi thi làm gì. Nhưng tôi chỉ cười và bảo: Bác có lý do riêng của bác”. Ngày thi trước tiên với bác là cả một rào cản tâm lý nặng nề, cũng hồi hộp, lo lắng như bao thí sinh khác. Dù cho cái thời khắc lúc bấy giờ, bác đã sang từ hơn 30 năm về trước. “Tự cổ vũ, viết ra giấy – tất phải vì con. Nhưng phải mất 20 phút sau tôi mới dám đọc đề, rồi một mạch làm đến hết” - bác hồi tưởng lại. Bác cho biết bí kiếp ôn luyện của mình cũng không có gì đặc biệt. Tranh thủ thời kì rỗi rãi, bác thường xem các chương trình ôn thi trên tivi, trên Intenet về đề thi, đáplắp truyền hình cáp và internetán. Có môn bác còn không có cả sách giáo khoa. Nhưng cái khác là bác ôn thi bằng niềm đam mê muốn tìm hiểu, nắm bắt vấn đề, phục vụ, bổ sung hiểu biết cho mình chứ không vì áp lực thi cử, xin việc sau này. Cũng bởi vậy, trong các bài thi của bác, cái đọng lại là nền tảng kiến thức sâu rộng, trải dàn trên nhiều lĩnh vực từng lớp khác nhau được bác áp dụng. Sẽ cùng con tốt nghiệp đại học
“Bác có dự kiến gì sau khi biết mình đã đỗ đại học?”, sau câu hỏi ấy của chúng tôi, bác Toán niềm nở nói như muốn khẳng định: “Đừng nghĩ tôi đi thi cho vui nhé. Bởi tôi xác định đi thi là để được đi học, để hiểu biết, để đồng hành cùng thằng Tĩnh con trai tôi đi hết quãng đường 4 năm đại học, chuộc lại lầm lỗi về nhận thức một thời thiên lệch của tôi”. Sau những tiếng cười khi kể về kỷ niệm trong kỳ thi vừa qua, bác bỗng trầm buồn, suy tư và chiêm nghiệm khi kể lại cho chúng tôi nghe về thảm kịch của chính cuộc đời mình và lầm lỗi áp đặt lên nhận thức của con cái. Sinh ra trong gia đình khó khăn có tới 7 anh em, có nhưng với bản chất sáng ý, chịu thương chịu khó từ nhỏ, bác sớm nhận được sự định hướng, chăm lo con đường học hành từ gia đình. Sau khi học xong bậc phổ quát, bác thi đỗ vào Trường Sư phạm I Hà Nội, thỏa theo sự mong mỏi của gia đình. Nhưng rồi chàng thanh niên Toán bấy giờ, với ái tình mỹ thuật từ nhỏ, đã rời bỏ cái ghế của nghiệp sư phạm sau năm thứ nhất, để trở thành tân sinh viên của Trường Mỹ thuật Hà Nội. Những tưởng sẽ đi đến cái đích rút cuộc của niềm ham khi đã nhận được sự cảm thông từ phía gia đình, nhưng một lần nữa mạng lại chia rẽ Toán khỏi niềm ham. “Khi đó, học được hơn một năm thì người em trai thứ hai của tôi chẳng may gặp tai nạn, phải nằm viện. Vì điều kiện gia đình khó khăn, buộc tôi phải nghỉ học, từ bỏ đi niềm đam mê mà khó khăn lắm tôi mới theo đuổi được” - bác buồn rầu chia sẻ. Tuy nhiên, đó chưa phải là bi kịch lớn nhất thế cục bác. Cũng vì nhận thức một thời méo mó, coi thường các bộ môn từng lớp, xem các bộ môn thiên nhiên là quan trọng, là bít tất cho công việc, cuộc sống sau này nên bác đã áp đặt nhận thức ấy lên con cái. Vì thế, hậu quả mà bác nhận được là cậu con trai đầu tiên dù học rất giỏi (nhảy cóc từ lớp 1 lên lớp 3; rồi 4 lần thi đỗ các trường đại học khác nhau) nhưng học đại học chỉ được năm thứ nhất, đến năm hai thì phải bỏ vì điểm các môn tầng lớp, chính trị, lý luận đều không qua. Nhận ra sai lầm của mình, bác tìm đến với các môn tầng lớp, chinh phục, rồi ham nó lúc nào không hay. Rồi đây, như lời bác nói: Bác sẽ kiên tâm theo học, vừa để kèm thêm cho anh con trai cả, vừa là để thỏa niềm say mê. Ngoài anh Tĩnh, bác Toán còn có hai người con khác hiện đang học Đại học Y Hải Dương và Học viện An ninh. Hiện tại bác đang là giám đốc một công ty lăng xê, chủ một xưởng mộc, một thợ tranh sơn mài có tiếng của vùng quê, nhưng bác sẵn sàng gác lại, hoạt động cầm chừng để dành thời kì cho 4 niên học, “cùng con trai tốt nghiệp với tấm bằng đại học” là khẳng định chung cuộc trước khi chúng tôi chia tay bác. |