Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Nước mắt ở “Rừng đi theo lối riêng Đại tướng”.

Chẳng thế mà cả cánh rừng rộng tới 293,18ha, riêng vùng lõi rộng tới 83,3ha với rất nhiều loại cây gỗ quý, có giá trị kinh tế cao như dổi vàng tâm, bối thuốc, xoan hương, xoan đào đường kính cỡ 60-70cm này chỉ có 5 bảo vệ thay phiên nhau cạ, canh gác mà chưa hề xảy ra bất cứ hiện tượng chặt phá nào

Nước mắt ở “Rừng Đại tướng”

Buồn quá. Họ cho rằng đây là cánh rừng thiêng, tịnh vô không ai được xâm phạm, chặt hoặc đốt phá. Mọi người lập bàn độc để thắp hương cầu cho hồn Đại tướng siêu thoát. Anh Hoàng san sẻ: - Ngày Đại tướng còn sống, vào các dịp kỷ niệm 40 và 50 năm thắng lợi Điện Biên Phủ, bao giờ ông cũng về thăm nơi đây trước nhất, sau mới đến các nơi khác.

Nhưng giờ thì chẳng thể thực hiện ước mong giải dị ấy. Có lúc đồng bào các dân tộc nơi đây, nhất là các sum vầy thanh niên tự nguyện vào rừng dọn lá, tỉa cành, phòng cháy rừng.

Bàn độc Đại tướng được các anh ở đây làm bằng gỗ rừng, chưa kịp khô và để mộc. Bà Đôi mắt đã mờ, da mồi, lưng còng, nhưng bước đi khá vững chãi, đặc biệt và khá sáng láng.

Và cũng tại nơi này, Đại tướng đã đưa ra một quyết định, mà như sau này Đại tướng từng nói: Đây là quyết định khó khăn nhất trong đời cầm quân – quyết định chuyển phương châm tác chiến từ “đánh nhanh, thắng nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”.

Anh dẫn chúng tôi lên tầng 2 của căn nhà. Về tới nơi là Đại tướng nói chuyện với bà con các dân tộc, đến thăm hỏi những người từng tham dự chiến dịch. Chờ cho mọi người tuần tự thắp hương xong, anh Hoàng mời chúng tôi ra uống nước. Chúng tôi theo chân anh Hoàng vào Sở chỉ huy chiến dịch Điện Biên Phủ.

Vào “rừng Đại tướng” tôi như lạc vào khu sinh thái nguyên sơ. Cảnh vật còn đây, nhưng người đã về hoàng tuyền

Nước mắt ở “Rừng Đại tướng”

Đồng bào Mường Phăng và cả nước tiếc thương một con người, vị anh hùng dân tộc hết mình vì độc lập, tự do; đã giúp nâng tầm Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.

Quyết định ấy, cùng với sự chỉ đạo, chỉ huy của Đại tướng Tổng Tư lệnh đã góp phần quan yếu vào thắng lợi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Cụ Lò Thị Đôi, người đã từng có thời gian giúp Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong chiến dịch Điện Biên Phủ thực hiện một số công việc cách mệnh kể về kỷ niệm với Đại tướng.

Vào mùa thu, mùa cây thay lá, nhưng hai cây này thay lá rất nhanh, khác với nhiều loại cây khác trong rừng.

Con suối cạn bên đường chảy róc rách hòa với tiếng gió du dương. Bà con các dân tộc Bản Phăng coi "Cụ Giáp" như người trong gia đình.

Bà Đôi cho biết, hôm đó Đại tướng chuyện trò với bà gần 30 phút. Anh kể, chẳng hiểu sao, tại nóc hầm của "Cụ Giáp" ở khi xưa có 2 cây dổi vàng tâm rất to, đẹp, thân cây trực tính vươn lên mạnh mẽ và xanh tốt quanh năm.

Cánh rừng nơi Đại tướng chọn làm Sở chỉ huy cách đây gần 60 năm trước cũng gọi là “rừng Cụ Giáp”. Khi nắng thu đã tắt, nhiều đoàn du khách đến thăm “rừng Đại tướng” lặng đúng ra về.

Đặc biệt là bởi trong chiến dịch ấy, nơi đây đã được Đại tướng Võ Nguyên Giáp chọn làm vị trí đặt Sở chỉ huy chiến dịch. Đại tướng dặn phải ăn uống điều độ, ngủ tốt, giữ gìn sức khỏe. Chiều thu ở Mường Phăng nắng vàng nhạt trải đều trên những ngọn cây cao vút. Bà vẫn mong sống được đến dịp kỷ niệm 60 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ, để đón Đại tướng như ngày nào.

Khách tham quan hầm thông tin trong khu di tích "rừng Đại tướng"  Đồng bào các dân tộc nơi đây gọi vị Đại tướng nức danh của dân tộc, người được thế giới mệnh danh là một trong những vĩ nhân làm xoay chuyển cục diện chính trị thế giới trong thế kỷ XX với ngôn từ khôn cùng dung dị "Cụ Giáp"

Nước mắt ở “Rừng Đại tướng”

Bà lấy cho chúng tôi xem ảnh chụp với Đại tướng Võ Nguyên Giáp năm 2004, khi về thăm Mường Phăng nhân kỷ niệm 50 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ. Bàn thờ được bài trí đơn giản, có hoa mẫu đơn đỏ thắm, loài hoa có rất nhiều ở rừng Mường Phăng. Gió thu như ngừng thổi, cây lá trong “rừng Đại tướng” lặng im, khoảng lặng ấy như cứa vào lòng người, như đang hướng về vong linh Đại tướng, như cùng với đồng bào các dân tộc Điện Biên, Mường Phăng thương tiếc một trái tim vĩ đại đã đi vào cõi vĩnh hằng.

Đối với nhân dân cả nước nói chung và dân chúng các dân tộc tỉnh Điện Biên nói riêng, rừng Mường Phăng có một ý nghĩa đặc biệt trong cụm di tích lịch sử Điện Biên Phủ. Tại đây, tôi được tận mắt thấy khu thông báo, nhà giao ban, nhà Đại tướng ở và cả căn hầm nơi Đại tướng từng làm việc, nghiên cứu phương án tác chiến. Cạnh phía bên trái của bàn độc theo hướng nhìn vào là bức ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp, mái đầu bạc trắng, ngực nhóng nhánh huân, huy chương tươi cười vẫy tay chào mọi người.

Biên chép của  MẠNH THẮNG. Trước khi vào thăm nơi làm việc của Đại tướng, anh Hoàng dẫn chúng tôi sang nhà bà Lò Thị Đôi, nguyên Chủ tịch Hội nữ giới xã Bản Phăng và cũng là bà ngoại của anh ở ngay cổng của Ban quản lý di tích.

Bà Đôi năm nay đã gần trăm tuổi và là người cao tuổi nhất ở địa phương, đã từng giúp Đại tướng Võ Nguyên Giáp khi bắt đầu chọn cánh rừng này là nơi đặt Sở chỉ huy chiến dịch Điện Biên Phủ. Anh bảo: - Mời các anh lên thắp hương cho Đại tướng, sau đó tôi sẽ dẫn các anh đi thăm hầm của Đại tướng đã chỉ huy chiến dịch Điện Biên Phủ.

Một cách yên bình. Tìm hiểu qua anh Hoàng tôi được biết, những công trình trong Sở chỉ huy chiến dịch ngày nào đã được tu chỉnh trên nền cũ nhiều lần, tuy không được nguyên vẹn như thời kỳ đầu song vẫn tạo cho người tham quan những cảm giác thật về vị tướng, vong hồn của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Anh Lò Văn Hoàng, Tổ trưởng Tổ bảo vệ khu di tích "rừng Đại tướng" thắp hương hoài tưởng Đại tướng Võ Nguyên Giáp  Đến sân nhà Ban quản lý di tích “rừng Đại tướng”, chúng tôi được anh Lò Văn Hoàng, Tổ trưởng Tổ bảo vệ khu di tích đón tiếp. Trẻ thơ, học trò vào “rừng Cụ Giáp” chơi đánh trận giả, trốn tìm. Anh rỉ rả tâm sự: - Sáng 5-10, bà con Bản Phăng kéo đến đây.

Chuyện trò với chúng tôi bằng tiếng Thái, thỉnh thoảng bà lại đưa tay lên gò má nhăn nheo ngăn dòng nước mắt bởi cảm xúc thương nhớ.