Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Quốc Bảo ngại đi tán thưởng tìm hạnh phúc mới.

Hiện tại, tôi cảm thấy chấp thuận với những gì đang có và không nghĩ mình cần phải phát triển gì thêm

Quốc Bảo ngại đi tìm hạnh phúc mới

Thích được một mình   Trong giới nghệ sĩ có rất nhiều bà mẹ đơn thân nhưng người cha đơn thân thì hơi hiếm.

Vậy anh đã có ý định chấm dứt cảnh “gà trống nuôi con” và ở thời khắc ngày nay, anh đã tìm được người đồng hành trong cuộc thế chưa?  Xin cho tôi không đáp câu hỏi này. Làm sản xuất âm nhạc, làm nhạc phim thì không cần ra công chúng, còn làm giám khảo hay làm Giám đốc âm nhạc truyền hình thực tại thì lại buộc phải vậy.

Tôi vốn không thích hai mặt, không biểu thị khác với tâm tình mình. Và, tôi cho rằng điều đó tốt, bởi công chúng có nhiều lựa chọn hơn để thưởng thức. Liệu những va vấp trong đời sống hôn nhân có khiến anh “ngại” đi tìm cho mình một hạnh phúc mới?   Tôi không ngại, nhưng không tìm. Tùy từng việc và tôi bận rộn chí ít là đến hết năm nay cho các dự án dang dở.

Anh làm thế nào để giữ được sự cân bằng trước mọi thị phi, ngang trái của thế cuộc xảy đến với mình?  Đời sống tinh thần của tôi ấm no và nhờ đó (linh tính và ý thức) tôi vững.

LOAN THANH. Tôi muốn gây một cái quỹ nho nhỏ, nuôi bằng các hoạt động nghệ thuật của chính tôi, miễn có được tiếng vang (cũng nho nhỏ) để những nhà hảo tâm để mắt tới, chung tay, chung sức lo cho các cháu bệnh hiểm nghèo.

Tôi thấy mình không thiếu ì chỉ thiếu ngày giờ    Là người có rất nhiều những sáng tác được công chúng yêu thích, anh nghĩ, điều quan yếu nhất để làm nên thành công của một nhạc sĩ là gì?  Tôi có nhiều đời học sinh và bài học trước nhất cũng là bài sau cùng tôi luôn nhắc họ là: Bất cứ nghề nào cũng cần mười năm để trở thành chuyên nghiệp. Còn hỏi vì sao tôi thấy thương người ung thư máu hơn là ung thư gan, phổi thì tôi chịu, tự nhiên thôi mà.

Cố nhiên, tôi không phải là người khép mình vào vỏ ốc, không giao tế. Nhưng tôi trọng sự tây riêng và cho nên, khó để ai làm mất đi sự riêng tây đó. Tôi không nói những điều điêu trá trong tác phẩm của mình và mỗi tác phẩm đều phản ánh những góc cạnh khác nhau của con người Quốc Bảo.

Cũng không nên lo lắng rằng, những tác phẩm âm nhạc đích thực sẽ bị quên lãng, bởi giá trị của những tác phẩm này sẽ luôn bất biến theo thời gian.

Hoạt động nghệ thuật ở nhiều lĩnh vực: sáng tác, phê bình âm nhạc, cố vấn nghệ thuật, viết sách và làm nhiếp ảnh, chừng như Quốc Bảo là người khá bao biện?  Tôi không nghĩ như vậy. Anh đang chuẩn bị cho một sự “bùng nổ” mới hay lui về “ở ẩn”?  “Ẩn” thì chưa nhưng lộ, tôi cũng không. Tôi xem sự được mất, buồn vui đều là lẽ thường, là cái phải diễn ra.

Có lẽ không nên nói là sống thế nào viết thế ấy mà phải nói là bụng dạ mình sao thì tác phẩm vậy. Tôi san sẻ hoài vọng này với bằng hữu, với nhiều nhà hảo tâm và được ủng hộ; vậy nên thay vì tổ chức họp báo ra mắt Quỹ thì tôi làm một tác phẩm để trình làng, cũng để việc lập Quỹ có cái mà nhớ tới, để kỷ niệm. Khi ta đã ưng sống đời sống này, thì phải ưng ý cái lẽ thường ấy. Xin cảm ơn anh về cuộc trò chuyện này!  Anh nghĩ thế nào về sự “mọc lên như nấm sau mưa” của các giọng ca trẻ hiện giờ? tuồng như trong cơ chế âm nhạc thị trường, giọng hát không còn là điều kiện tiên quyết? Tôi thấy chuyện đó cũng thường ngày, bởi mọi thứ đều sẽ thay đổi theo thời gian và thị hiếu âm nhạc của khán giả cũng vậy.

Anh nghĩ thế nào về nhận xét này?  Tôi chỉ có thể nói những lời nhận xét ấy hầu hết đến từ những người chưa từng gặp tôi.

Một ai đo, nếu không đủ tốt cho tôi và tôi cũng chẳng đủ tốt cho người ấy, thì không nên gắn bó. Duyên cớ nào khiến anh có sự “mạo hiểm” này?  Đó là một ý tưởng nghệ thuật nảy từ những cảm xúc nhân đạo. Thích được một mình.

Những gì tôi làm nếu không phải là sở thích thì cũng là niềm ham nên tôi không hề cảm thấy mệt mỏi hay quá sức mình.

Sự phối hợp với một ai đó để làm thành một gia đình mới không phải là nhu cầu bức thiết. Oratorio thì nghệ sỹ nước ngoài người ta viết từ mấy thế kỷ nay rồi. Có nhẽ, Quốc Bảo là một trường hợp đặc biệt?  Tôi cũng thấy thông thường thôi. Tát, tôi nghĩ, khi mình làm mọi việc bằng hết thảy khả năng của mình có thì đó không chỉ là sự cống hiến cho nghệ thuật mà còn là cách giúp bản thân mình sống có ý nghĩa hơn.

Tôi tuổi Cự Giải, theo “tử vi Tây” thì người tuổi này rất yêu gia đình

Quốc Bảo ngại đi tìm hạnh phúc mới

Mới đây, với vai trò đạo diễn, anh đã đưa trên sàn diễn vở Lụa – tác phẩm thuộc loại thể thanh xướng kịch (oratorio), một loại thể khá mới mẻ đếni khán giả Việt.

Tôi không xem việc nuôi con là gánh nặng gì. Người ta bảo, sống như thế nào thì viết thế ấy nhưng điều này có lẽ không đúng với Quốc Bảo, bởi dù thế cuộc có lắm đắng cay thì những nhạc điệu anh viết ra vẫn luôn đẹp và dịu ngọt?  Theo tôi, cái này không hẳn đúng. Giờ thì có. Vậy, quan niệm ái tình ở ngoài đời của anh có khác không?   Như tôi đã trả lời ở trên, không có gì khác.

Vậy, nhạc sĩ Quốc Bảo có phải là người đa tình không?  Hai mươi năm trước thì không. Ngược lại, tôi vẫn làm việc, những dự án lớn, nhỏ vẫn đều đặn, trong đó, có việc mình cần xuất hiện trước đám đông, có việc không. Tôi chủ trương buông bỏ chứ không vơ vào. Người ta gọi anh là nhạc sĩ của những tình ca ngọt ngào và có nhiều trạng thái yêu được định nghĩa trong những ca khúc của anh, được rất nhiều người đang yêu mê đắm.

Nhạc sĩ Quốc Bảo   Chỉ thiếu thời gian   Trước đây, Quốc Bảo thường tham gia nhiều chương trình âm nhạc và còn đảm trách vị trí giám khảo các show truyền hình.

Cơ bản là tôi thấy đủ, biết đủ. Quỹ thời gian hạn hẹp khiến cho tôi làm cái này thì phải hy sinh cái kia.

Từ lâu, tôi đã mong mỏi được làm và có những giúp đỡ cụ thể, thiết thực cho các cháu bé ung thư máu. Quốc Bảo là bồ ghét rõ ràng và tuốt tuột đều diễn đạt qua tác phẩm. Mọi thứ, có nhẽ còn phụ thuộc vào duyên phận. Nhưng thời gian gần đây, anh lại hơi im ắng. Và, tôi cũng không biết nếu mình “phát triển” thì phát cái gì, vì tôi không thiếu việc làm lại không ham chức quyền.

Tôi thấy vui vì được sáng tạo ra ngoài phạm vi ca khúc, lại vui hơn vì nguyện vọng nhân đạo của mình được hưởng ứng. Nói chung, tôi có một đời sống phong phú, đủ đầy cho chính tôi. Tôi không nghĩ mình làm chuyện gì to tát.

Đời có bao nhiêu lâu mà sẻn so, không dám làm những việc mình biết mình làm tốt. Tôi vẫn có nhiều bài hát, nhiều tác phẩm cay đắng nhưng có lẽ khán giả lại hay nhớ đến những gì đẹp đẽ nhiều hơn.

Nghệ sĩ thường cần những khoảng không cô độc để sáng tác, anh có nghĩ, sự vắng bóng của một người vợ cũng giúp tạo nên những khoảng lặng cần thiết?  À thì chắc chắn rồi! Tôi thích yên lặng. Có người nói, Quốc Bảo là người khó tính khó nết và khó gần. Lụa - hình thành dần dần, mất hơn hai tháng cho việc sáng tác, từ giữa tháng ba vừa rồi. Có nhẽ, duyên do anh khó tìm được một nửa của mình cũng xuất phát từ việc khó có người có thể đồng cảm với trái tim đa cảm của một nghệ sĩ?  Trong đời sống xã hội, tôi là người thông thường, đủ thực tế, đủ nhạy cảm, không hơn cũng chẳng kém một người đàn ông thông thường nào.

Tôi nghĩ, không chỉ với người nghệ sĩ mà bất kỳ ai cũng cần có những khoảng không riêng. Bởi thế, có thứ nhạc để nghe nhưng có thứ nhạc lại chỉ để xem vui vẻ, nó tùy thuộc vào từng đối tượng khán giả. Chuyên rồi, thì thành công sẽ đến. Khán giả có thể không thấy tôi xuất hiện trên truyền hình hay sấn khấu nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tôi đang ngơi nghỉ. Ở vị trí của anh chắc hẳn sẽ có nhiều người tận dụng tăm tiếng để tạo thêm cơ hội phát triển sự nghiệp?  Tôi thấy mình không vô thiên lủng, chỉ thiếu thời giờ.

Tôi cho rằng, ở đời làm được điều gì, cống hiến được gì thì phải làm tận lực.