Trong những cụ rút cuộc để cứu vớt hôn nhân, tôi hẹn chồng nói chuyện, hỏi chồng có muốn giữ hôn nhân không, nếu có chúng tôi sẽ cho nhau cơ hội làm lại. Tôi không phải người nữ giới không ra gì, nên cảm thấy rất thương tổn, đau đớn. Chồng thường chỉ về nhà vào nửa đêm, lúc tôi và con đã ngủ, rồi sáng hôm sau lại đi từ rất sớm.
Khi thấy tôi nộp đơn, lúc đầu chồng đồng ý ký đơn ngay. Mai. Lúc yêu, nhất là khi tuổi xanh, con người ta thường mù quáng, tôi cũng không phải ngoại lệ, biết lấy người đàn ông đó mình sẽ khổ nhưng cứ ngu tối nghĩ rằng ái tình sẽ đổi thay được anh, hoặc tôi yêu anh đủ nhiều để hài lòng những tính xấu đó.
Tôi hứa với bản thân nếu chồng còn muốn giữ hôn nhân sẽ tìm cách quên người mình yêu để sống vì gia đình. Đêm ngủ, vợ chồng nằm chung giường nhưng mỗi người một chăn, cũng không nói chuyện nhiều.
Tôi đã nhiều lần cố trò chuyện với chồng, rằng anh hãy quan hoài đến gia đình, đến tôi thêm một tẹo, nếu không tôi sợ hôn nhân sẽ tan vỡ mất nhưng hầu như nuốm đó không có kết quả, anh vẫn như vậy, hoặc nếu có cố cũng chỉ được 1-2 ngày rồi đâu lại vào đó. Chung cuộc, chồng chơi bài ngửa, anh nói không đồng ý ly hôn vì bố mẹ anh sĩ diện, không muốn tiếng là con trai bỏ vợ, đòi chia đôi căn nhà cha mẹ tôi bỏ tiền túi ra mua cho.
Nếu thế chẳng phải tôi là kẻ phụ bạc hay sao? Nếu đúng thế thì người đáng trách chính là tôi. Lúc đầu, chúng tôi là thầy trò, dần dần cảm mến, khâm phục, tôi yêu anh. Tôi phải phạt mình như thế nào đây? Xin các bạn cho tôi lời khuyên. Tôi 28 tuổi, kết hôn được 3 năm và có một con gái 2 tuổi. Anh hầu như chỉ cắm mặt vào ipad, còn tôi tình cảm không còn nhưng không dám bỏ anh, tôi đã nghĩ cuộc sống của mình đến đây là hết, sẽ không bao giờ còn có quyền thương ai nữa, ngoài con gái mình.
Mọi người nói tôi đi điều tra tìm hiểu sự thực. Bạn bè và cả bác sĩ phụ khoa của tôi đều nói, không thể có chuyện chồng khỏe mạnh mà 3 năm hầu như thường gần gũi vợ.
Cuộc sống của tôi thời kì đó thật kinh khủng, anh càng làm những việc đó, tôi càng cảm thấy bớt tôn trọng chồng, càng kiên tâm phải ly hôn bằng được dù phải trả bất cứ giá nào. Tôi hỏi anh hạnh phúc của mình sao anh lại để bác mẹ quyết định như vậy, anh nói không muốn làm bác mẹ buồn nên để cha mẹ quyết định hộ.
Tôi mong anh biết bao, đáp lại tin nhắn thường là “Anh về muộn”, hoặc “Anh bận”. Quờ đều một mình. Chồng lại không bao giờ có mặt ở nhà, không quan tâm gì đến xúc cảm cũng như nỗi cô đơn của vợ. Tôi mất ngủ suốt những đêm sau, thỉnh thoảng không tin vào sự vỡ lẽ, quay sang chồng, thấy anh vẫn đắp chăn riêng ngủ ngon.
Thời kì đó, tình cảm của tôi không còn nên cũng không muốn điều tra. Mỗi lần đứng trước gương, tôi đều tự hỏi tại sao mình lại phải chịu như vậy, và tự hứa với bản thân chờ con lớn thêm một tẹo sẽ đánh tháo khỏi cảnh địa ngục này nhưng trong đầu vẫn bị những suy nghĩ truyền thống ám ảnh.
Dù kinh tế nhà tôi mạnh hơn nhà anh nhưng mẹ chồng luôn có thái độ coi thường, tôi làm sai gì bà đều nói chắc do nhà tôi không có những thứ đó nên không biết làm. Trong thời kì đó, anh tìm cách gặp bố mẹ hai bên trò chuyện, bảo với bác mẹ chính tôi muốn bỏ anh, rằng anh vẫn còn tình cảm nhưng tôi đã muốn thế thì anh cũng đành. Anh đi sớm tối, không quan hoài cũng không gần gụi vợ, thỉnh thoảng về âu yếm con.
Vì anh ít khi có mặt ở nhà nên chỉ nói qua điện thoại là đồng ý, rồi hẹn ngày này ngày kia về ký. Hoặc hôm nào về sớm thì anh tạt qua nhà tắm giặt rồi lại đi tiếp. Vợ chồng chỉ nói dăm ba câu cho có, suốt 3 năm, anh hầu như cũng không gần gũi tôi. Hiện thời tôi thực thụ rất đau lòng, nhận ra con người thật của chồng chẳng thể làm chỗ dựa vững chắc cho mình, và hiểu anh không yêu ai hơn bản thân.
Tôi đã khóc rất nhiều đêm hôm đó, nghĩ tình cảm không còn, gia đình và con gái không hề có giá trị gì trong mắt anh. Lấy nhau về tôi thất vọng hoàn toàn, thân phận làm dâu cô đơn, tủi hổ. Gia đình chồng cũng cư xử thật vô học. Tôi sợ đàm tiếu, con thiệt thòi, cha mẹ tổn thương nên không dám nói đến chuyện ly hôn.
Tôi cũng tìm được người mình yêu, thực sự thấy mình không cần hy sinh thêm nữa mà đã đến lúc được sống cho mình. Không ngờ vừa đặt vấn đề, chồng đã nói không có gì để cứu vớt, làm lại, nếu thấy cần thì bỏ nhau luôn. Còn bố mẹ tôi quá truyền thống, không bênh anh nhưng cũng không muốn có đứa con gái ly hôn, ông bà cấm tôi không được làm thế với anh, cấm tôi ra khỏi nhà, tìm đủ mọi cách theo dõi, kiểm soát tôi.
Một là tôi bị cột bởi những suy nghĩ truyền thống, rằng dù anh có người khác, tôi cũng chỉ biết thế chứ không dám bỏ chồng.
Anh đã thay đổi suy nghĩ khiến tôi hiểu rằng tôi phải sống cho mình chứ không phải sống cho người khác rồi lo âu đàm tiếu, dư luận mà đánh mất hạnh phúc của mình. Cách đây 2 tháng, tôi quyết định nộp đơn xin ly hôn, nghĩ mình đã làm tất, chờ đợi, hy sinh, yêu chồng, cho anh cơ hội làm lại nhưng không được.
Cha mẹ anh bênh con nên quay sang xúc phạm tôi nặng nề. Thấy tôi làm dâu quá khổ, một thời gian sau bố mẹ mua nhà riêng đồng thời để vợ chồng tôi đứng tên với hy vọng gia đình nhỏ sẽ có cơ hội sống một cuộc sống mới tốt đẹp hơn, thế mà mọi việc vẫn không đổi thay.
Nếu hôn nhân là bi kịch tôi có quyền thoát ra khỏi địa ngục đó. Gần ba năm trời mang bầu và nuôi con thơ, một việc chiều nào tôi cũng làm là nhắn tin hỏi “Mấy giờ anh về”.
Tình cảm của tôi đối với anh cũng theo đó mà phai nhạt. Sâu trong trái tim mình, tôi không hoàn toàn chắc chắn mình đã đúng toàn bộ, vẫn sợ hay chính vì có người thứ 3 mà tôi có quyết định này. Tôi không muốn lừa dối, bắt nhân tình sau lưng chồng, dù anh không tốt, thậm chí có thể lừa dối mình, nên quyết định sống đúng với trái tim, với anh, cũng như với người tôi đang yêu.
Hai là trong trái tim mình, tôi biết tình cảm đã nguội lạnh đến mức dù anh có người khác, tôi cũng không quan hoài. Có thể các bạn sẽ trách tôi, chắc chồng bận công việc thật, anh muốn kiếm tiền cũng để nuôi tôi và con, nhưng tôi không tin có công việc nào kéo dài từ 6h sáng đến 2-3h đêm, rồi sáng hôm sau lại tiếp chuyện như vậy. Vợ chồng đến với nhau vì tình, nhưng khi chưa thành thân, tôi đã hiểu chồng tôi là một cậu ấm, anh ít khi quyết định được việc gì, tuốt đều phải nhờ mẹ quyết hộ, bên cạnh đó anh cũng là người chỉ biết nhận mà không biết cho.
Tôi bụng mang dạ chửa, rồi đẻ con, nuôi con, làm dâu. Rồi tôi gặp một người, anh là nghiêm đường dạy tiếng Anh của tôi.
Thỉnh thoảng bất đồng trong cách dạy con hay trong cuộc sống, anh đánh tôi, chửi bậy, đuổi tôi về nhà ba má đẻ. Bác mẹ tôi sau khi tìm hiểu giờ đã rõ tình đầu, tuy không ủng hộ ra mặt nhưng không còn phản đối nữa.