Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Ý tưởng Khoảnh khắc tai hại.

Tưởng người nằm xuống rồi thì mọi chuyện chôn vùi, ai ngờ đôi khi em vẫn kiếm cớ cha anh

Khoảnh khắc tai hại

Em tự làm đau mình khi là người gợi ý anh hô hào bạn bè chung tay giúp đỡ cô ấy vượt qua tình cảnh khó khăn, để rồi về nhà lại chì chiết anh còn vương tình cũ. Bằng cách nào không biết, em có được địa chỉ và số điện thoại của cô ấy.

Tất thảy những điều anh làm không xuất hành từ ái tình trai gái, mà chỉ từ lòng trắc ẩn, từ tình bạn, tình người. Thế nhưng sau đó, mọi bất lợi hình như em đã đẩy sang… anh. Xui rủi thế nào, một đồng nghiệp của em trông thấy. Vài ba ngày, em lại giả đò thân tình gọi điện cho cô ấy trước mặt anh một lần. Rồi khi có được thông báo con của cô ấy cùng nhóm máu với anh, em gieo anh mãi cho tới ngày cô ấy khuất.

Về nhà, em cạnh khóe anh đủ điều. “Anh sợ em suy nghĩ nọ kia”. Lúc từ giã nhau ở bãi xe, anh còn nhấc bổng con của cô ấy lên hôn và nhét vào tay bé ít tiền ăn quà, dù người mẹ nhất định không nhận. Đơn côi nuôi con được 5 năm, cô biết mình mắc bệnh nan y, có nhẽ không còn sống bao lâu.

Cô ấy là người ngay thẳng, thật bụng nên dễ dàng… sập bẫy của em. Thậm chí, những người bạn chung của anh và cô ấy cũng lầm, khen anh ở hiền gặp… vợ tốt.

Phụ nữ thật lạ! Bao nhiêu năm gắn bó mặn nồng cũng không đánh bật được một giây lát ngộ nhận…  Theo Hữu Thái (PNO). Vốn không ưa em nên người này vào công ty chào xáo chồng em nhân ái tình, có cả con riêng. Bộ nhớ của em đã ghi nhớ tấm hình anh, cô ấy và đứa trẻ… yên ấm bên nhau trong quán cà phê mà người đồng nghiệp “tốt bụng” chụp bằng điện thoại.

Trước vài đồng nghiệp thân thiết thì em khôn khéo đứng về phía anh để thổ lộ, nhưng khi chỉ còn anh và em, em biến thành vị quan tòa độc đoán, chỉ buộc tội mà không cần nghĩ đến tình lý.

“Tại sao anh dấm dúi đi gặp cô ấy?”. Em ra thêm vài câu hỏi nữa làm anh cứng họng. Anh chợt thấy mình có lỗi thật nhiều khi đã vô tình đẩy em vào thế bất lợi ở chỗ làm. Trên đời, mấy ai đi gặp người cũ mà kể thật với vợ? Trường hợp của anh, đến khi gặp, anh mới biết tình trạng ngặt nghèo của cô ấy, nếu biết trước thì anh đã nhờ em cùng đi, có nhẽ em đã thông cảm hơn.

Em lập “chuyên án” mang tên cô ấy. Một lần suýt bị anh tát, em mới nức nở kể là em muốn quên nhưng sao khó quá. Em đến tận nơi để hỏi thăm, an ủi, “nhân tiện” tìm hiểu chuyện ngày trước giữa anh và cô ấy, dẫu những chuyện đó anh đã thành thật khai báo cả rồi. Ngẫm lại, em mới là người bị thương trong chính cái bẫy của mình khi cứ lồng lộn ghen chuyện không có.

Khi cô vừa khóc vừa kể về cảnh ngộ hiện tại, anh đã không dằn được, ân cần nắm tay cô như một cách động viên, chia sẻ. “Anh có nọ kia không? Sao lại sợ?”. Cô ấy tâm sự với em đủ thứ khi thấy em tỏ ra quan hoài. Nhìn em lúc quắc mắt giận dữ, lúc rưng rưng dằn vặt, anh xót xa lắm.