Cơn mưa vừa dứt. Những con chim bắt đầu bay khỏi tổ và hót vang. Nước tĩnh lại trên sân tạo thành một mặt gương bình lặng, đề đạt cuộc sống thanh bình. Không khí thoảng mùi đất và mọi thứ nhẹ nhõm như thể một thứ gì nặng nhọc vừa được nhấc ra khỏi ngực.Vào một sáng tháng 8 trong veo như thế, tôi đã nghĩ về những giây phút trong cuộc sống, những thứ tưởng hình như đơn giản nhưng lại là cả những toan lo. Tự thấy mình không còn quá trẻ cho những suy nghĩ tưởng chừng rất lớn… Tôi nghĩ về gia đình. Những buổi chiều thứ bảy sum vầy bên mâm cơm rét mướt. Đứa con nào, dù có công việc bề bộn hay mải vui chơi cũng tìm về với gia đình. Một cuộc gọi chỉ để căn dặn, trời tháng 8 dễ mưa dễ nắng, con đi đâu nhớ cầm theo áo mưa và giữ giàng sức khỏe… Bấy nhiêu thôi cũng đủ làm trái tim bé bỏng - là con muốn chạy ào về. Cũng là sự lo âu bất an khi nửa đêm tự dưng có tiếng chuông điện thoại, là giật thột không đủ tĩnh tâm để nghe. Những lúc ấy, hơn bao giờ hết chỉ mong cuộc sống dù có bề bộn đến mấy, gia đình mãi vẫn trót hai chữ "gia đình”… Lúc ấy, chỉ nghĩ rằng có thể vứt bỏ tất thảy những phồn hoa, vứt bỏ bít tất những bon chen bình thường để giữ trọn vẹn cuộc sống này. Cuộc sống ấy có nghèo khó ra sao thì vẫn có đủ đầy hạnh phúc. Đủ đầy khuôn mặt rặng ngời, là sẽ đủ niềm tin để bước tiếp trong cuộc sống… Tôi lại nghĩ về một cô bạn cũ, người lấy chồng từ năm 17 tuổi. Trong khi tôi vẫn cố bươn chải với cuộc sống "độc thân”, kiếm tìm một hạnh phúc thật sự và một cuộc sống có thể gọi là "vừa đủ”, thì bạn đã đang "yên phận”. Hai đứa con - thế là đã có trong tay một thứ gì đó, đã là điểm tựa cho những đứa con bé bỏng, đã phải vững gánh trên vai trọng trách của một người con dâu, của một gia đình. Cô gái ấy hẳn đã bắt đầu dạy những đứa con của mình những bài học trước tiên về cuộc sống. Trong khi bằng tuổi bạn, tôi vẫn cứ phải chần chừ, vẫn cứ hoang mang, chưa biết mình đích thực muốn gì và muốn về đâu. Và đương nhiên, chẳng thể là điểm tựa của ai, hay dạy ai khác về bất cứ điều gì. Tôi nghĩ đến những đàn anh, đàn chị trong nghề, những người đã gặp, đã cho tôi kinh nghiệm sống. Tại sao họ giỏi hơn mình? Vì sao họ can đảm và mạnh mẽ hơn? Điều duy nhất mình có lợi thế hơn họ, đó là thời kì. Thời gian là lợi thế của mọi người trẻ đối với mọi người trưởng thành. Điều quan yếu là có thể đuổi kịp và để vượt qua hay không? Bởi hơn ắt, phải biết nghĩ về mình. Cuộc sống chật chội cần một chỗ để mà nương náu… Hà Nội mỗi mùa lại thay cho mình một màu áo mới, đi qua những mùa hoa Hà Nội để cảm nhận vẻ đẹp riêng có của mảnh đất nơi này... Mùa thu đang tới, thu tháng 8 đẹp hơn trong sắc vàng của lá chuyển mùa, nét trong xanh, xa thẳm của bầu trời lặng yên, là sự "đỏng đảnh” hờn dỗi của ông trời như con gái lúc mùa thu... Và đâu đấy, còn vẹn nguyên trong ký ức phút chốc đẹp về những ngày tháng 6 với hương sen dịu mát mỗi độ hè. Và những tháng ngày 7 nắng cháy da cháy thịt... Thủy Anh |