Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Vẻ đẹp bên cá biệt trong của viên ngọc.

Lần thứ hai, sáng 2/9/1969, khi ông và các vị lãnh đạo cao cấp khác, chứng kiến phút lâm chung của chủ toạ Hồ Chí Minh

Vẻ đẹp bên trong của viên ngọc

Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng nghĩ như thế nên mới hạ bút ký vào bản kế hoạch để được trình Hồ chủ toạ và Bộ chính trị. Đại tướng Võ Nguyên Giáp - người học sinh xuất sắc của chủ toạ Hồ Chí Minh (Ảnh: Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong chuyến thị sát lính diễn tập năm 1957)  Tôi lại nghĩ đến một trong những nhân tố căn bản của tư cách: ý thức nghĩa vụ rất cao của ông trước nhân dân, với giang sơn.

Lời dặn của Hồ chủ toạ trước lúc khởi hành luôn văng vẳng bên tai ông: “Chỉ được thắng không được bại, vì bại thì hết vốn”. Nghe một số vị lão thành cách mạng kể lại, trong suốt cuộc đời hoạt động, nhiều lúc vào sinh ra tử, không ít thời gian tưởng như đậm chất bi kịch, Đại tướng tuy luôn tĩnh tâm, chủ động, sáng láng, nhưng cũng đã hai lần rơi nước mắt, cả hai lần đều hòa trộn tình riêng và nghĩa chung.

Nhưng chẳng thể không thay đổi như lời tâm tư của chính ông: “Đêm 25/1/1954 tôi không sao chợp mắt. Sau 43 ngày khẩn trương hoạt động, ngày 13/3/1954, tiếng súng tiến công tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ đã nổ. Về mặt lý thuyết có thể ai cũng dễ tán đồng như thế, nhưng trong thực tế mấy ai mà dám nghĩ - dám quyết định như Võ đại tướng? GIỜ ĐÂY MỌI CHUYỆN ĐÃ ĐI VÀO LỊCH SỬ.

Cương vị càng cao, phẩm chất này càng phải vững. Đánh theo kế hoạch cũ chắc chắn sẽ “hết vốn”. Thay đổi kế hoạch ư? Việc này lớn hơn chuyển lay một trái núi.

Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên nhớ lại: bao lăm năm kề cận với vị Tổng tư lệnh của mình, chưa bao giờ ông nghe một lời nói nặng của Đại tướng với bất cứ ai dưới quyền. Sau khi diễn đạt khiếu kiện và tố giác tham nhũng, ông già đã kể câu chuyện và tâm sự của người chạy xe ôm cho nguyên Tổng bí thư nghe.

Chưa nhận được ý kiến phản hồi từ cấp trên, nhưng với nhân cách tư lệnh chiến trường, ông đã chỉ thị rút pháo ra, mở ngay một số chiến trường phối thuộc ở cả ba miền chuẩn bị cho cách đánh mới. Đầu đau nhức. Đã từng 10 năm đứng trên bục giảng tại Trường trung học Thăng Long, do vậy bức xúc trước bức tranh âm u của giáo dục Việt Nam, ông đã nhiều lần góp ý với Quốc hội về việc phải khẩn trương, nghiêm trang canh tân giáo dục.

Nếu quả đúng như thế, thì đây là lần thứ ba, vị tướng khả kính của chúng ta rơi nước mắt. Tình hình đáng lo ngại này đã được đặt ra hết sức trang nghiêm tại những diễn đàn quan yếu nhất (Đại hội Đảng toàn quốc, các hội nghị Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, những kỳ họp Quốc hội v. Chuyện thế này: ra Hà Nội công tác, anh được biết “Có một ông già ra Thủ đô để khiếu kiện và tố giác tham nhũng.

Ai cũng nghĩ sau 2. Và rồi Đại tướng có một quyết định lịch sử, rất có trách nhiệm, khôn xiết can đảm và hoàn toàn minh mẫn: chuyển từ phương án “đánh nhanh, thắng nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”. Xương máu của đồng đội nhắc ông phải muôn vàn cẩn trọng. Lần thứ nhất, đầu năm 1945, khi nghe tin người bạn đời thương quý của mình - nhà cách mệnh Nguyễn Thị Quang Thái hy sinh.

Và trên đường đi, bác xe ôm đã nói thế này: “Ông ơi, ông đi làm gì, gõ cửa làm gì… nhiều người họ có còn là cách mạng nữa đâu!”. 101, NXB Quân đội quần chúng, 2001). Đồng chí Thùy, y sĩ, buộc lên trán tôi một nắm ngải cứu" (hồi ký Điện Biên Phủ - Điểm hẹn lịch sử, tr. TÍNH TỪ NGÀY 4/10/2013, ĐẠI TƯỚNG ĐÃ “VÀO CUỘC trường thọ NHẸ CÁNH BAY”.

Tướng lĩnh cũng như binh sĩ hoan hỉ với chủ trương “đánh nhanh, thắng nhanh”. V…), đã được những người đứng đầu cao nhất (Tổng bí thơ, Chủ tịch nước, Thủ tướng chính phủ, chủ toạ Quốc hội) đề cập đến trong những bài phát biểu chính thức

Vẻ đẹp bên trong của viên ngọc

Đại đoàn trưởng Vương Thừa Vũ có cách nói khác: “Tôi nghĩ nếu lần đó cứ “đánh nhanh, thắng nhanh” thì cuộc kháng chiến có thể lui lại 10 năm” (Sdd tr.

Quá nặng lòng trước việc này, nguyên Tổng bí thơ đã sang kể lại cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Tôi lại nhớ đến câu chuyện nhà báo Bùi Thanh kể trong bài “Mơ ước duy nhất” đăng trên báo tuổi xanh ngày 19/5/2006.

Rất nhiều bài viết đã trân trọng nhắc đến hào kiệt kiệt xuất và những cống hiến vô cùng lớn lao của nhân vật huyền thoại này. Sau 56 hôm sớm chiến đấu, kết quả của trận quyết đấu chiến lược này như thế nào chúng ta đều đã rõ. TRẦN HỮU TÁ. Một bác xe ôm biết chuyện, lại thấy ông già chẳng no ấm gì nên đã chở đi không lấy tiền.

Điều đáng bàn ở đây là tinh thần nghĩa vụ nhất thiết phải có của người lãnh đạo. Có thể kể khối việc làm của ông đã tả sâu đậm phẩm chất này. 000 trái pháo 105 ly trong trận mở đầu, quân ta sẽ giải quyết gọn “con nhím” Điện Biên Phủ trong vài ngày. Chỉ xin nói thêm, 10 năm sau, đại trưởng đoàn Lê Trọng Tấn đã phát biểu: “Nếu không có quyết định chuyển phương châm ngày đó thì đa số chúng tôi sẽ không có mặt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ”.

Nhiều vị tướng khác đã đinh ninh khắc cốt ghi tâm lời dặn - đồng thời cũng là mệnh lệnh của Đại tướng - trước mỗi trận đánh phải chuẩn bị thật kỹ để hạn chế đến mức thấp nhất sự hy sinh của các chiến sĩ. NHƯNG KHÔNG BIẾT TẤM LÒNG đôn hậu VÀ ý thức CÔNG DÂN CỦA NGƯỜI CÓ THÔI THỔN THỨC TRƯỚC NHỮNG ĐIỀU CHƯA VUI CỦA tầng lớp bữa nay? KHÔNG BIẾT NỮA, CHỈ thiết tha CẦU CHÚC TRONG “THẾ GIỚI NGƯỜI HIỀN”, ĐẠI TƯỚNG KHÔNG CÒN RƠI NƯỚC MẮT VÀ tâm cảnh CỦA NGƯỜI LUÔN HOÀN TOÀN thảnh thơi.

Quân đội đã vào vị trí giao hội, 88 khẩu pháo đã sẵn sàng giăng lưới lửa. Có một vấn đề cần được làm rõ: đâu là vẻ đẹp bên trong của ông - nói khác đi, đâu là phẩm chất cơ bản nhất đã tác động, chi phối suy nghĩ và hành động của ông suốt 80 năm ròng, kể từ ngày ông là học sinh trường Quốc Học Huế, được gặp gỡ và mến trọng “Ông già Bến Ngự” Phan Bội Châu và chính thức dự hoạt động cách mệnh cho đến phút hấp hối? đầu tiên, tôi nghĩ đến trái tim hiền hậu của Đại tướng.

109-110). Ông đã đi nhiều nơi, gõ nhiều cửa, nhưng chẳng ai thèm ngó ngàng. Về nguyên tắc, kế hoạch tác chiến đã được Tổng quân ủy đồng tình, Bộ chính trị đã duyệt y. Nghe xong câu chuyện, người học sinh xáp của chủ toạ Hồ Chí Minh đã rơi nước mắt… Nhớ lại, khi đọc đến đấy tôi đã rùng mình, gai người khi mường tượng những giọt nước mắt đáng ra không phải đổ ra của nhà cách mạng chân chính đã tròn 96 tuổi trời.

Chỉ khi đến chỉ huy sở Mường Phăng trực tiếp quan sát trận địa, nghiên cứu lại cách bố phòng mang tính “giăng bẫy” của đối phương, so sánh tương quan lực lượng địch - ta, Đại tướng mới thấy không thể theo phương án cũ.

Chỉ trong buổi sáng 26/1/1954, ông thực hành hàng loạt công việc cần thiết: họp và thuyết phục Đảng ủy chiến trường, thưa hỏa tốc về Hồ Chủ tịch và Bộ chính trị. Nhưng ông già vẫn đi, vẫn gõ cửa, và rồi ông đến nhà nguyên Tổng bí thơ Lê Khả Phiêu. Sự việc tiêu biểu cho phẩm chất tận tâm, nghĩa vụ của một công dân cách mệnh của Đại tướng, đó là quyết định đổi thay phương lược chiến đấu ở Điện Biên Phủ.

Rất nhiều bài báo, công trình chuyên khảo đã phân tích nhân tài quân sự của vị Tổng tư lệnh QĐND Việt Nam, lúc ấy trực tiếp cầm quân tại trận mạc. Ở đây chỉ xin bàn góp về một mặt. Người dân xếp hàng chờ đến lượt vào thắp hương tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại nhà riêng của Đại tướng ở 30 Hoàng Diệu, Hà Nội.

Ông không đau nỗi đau riêng mà xót xa trước một thực tiễn phũ phàng: lòng tin vào cách mệnh của nhân dân đã bị suy giảm.